Thơ Cảm Tác: Mười Năm

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

Nhiều người nói Mười Năm, ôm mặt khóc nức nở.  Có bản nhạc Mười Năm Tình Cũ, ai hát cũng nghe buồn… 

Tôi cũng có mười năm, nhiều lần mười năm, nhé, xa Quê Hương diễm lệ, xa Đất Nước diễm tình, nhiều khi cũng giật mình… thời gian hay nhát chém?

Những vết thương chỉ xém mà nghe lòng đã đau!  Vết thương không máu trào, nước mắt trào thay máu!

Ba mươi năm nương náu quê người… rồi bao lâu?  Ai có tóc trên đầu không vò cho tóc rối?  Ai biết mình có tuổi… mà không lần tủi thân?

Ôi mười năm, mười năm, tưởng là tình rất cũ!  Hồi nao, hồi rất nhỏ, tôi thấy nước mình to, tôi yêu những bài thơ tụng ca Tình Ái Quốc…

Tại sao tôi nuốt nhục, bây giờ, ở tuổi già?  Một cuộc chiến đi qua,  Nước Non tôi tàn tạ!  Tôi nhớ chiếc nón lá Má đội thành… nón mê!

Tôi nhớ bữa cơm quê, con cá trê nướng cháy, chén nước mắm động đậy, gió heo may thì thào…

Ba tôi nói làm sao?  - Mình!  Mình ăn đi chớ!  Má nâng niu đôi đũa giẽ miếng ngon đưa Ba…

Ôi những mười năm qua, từng trái cà, trái ớt, từng bữa cơm mặn, lạt… vì Tổ Quốc mà thôi!

Ngày Thống Nhất tới rồi, đời chia năm xe bảy, cửa nhà và nương rẫy… còn gì đâu, nữa đâu!

Rồi Ba đi qua cầu.  Rồi Má đi qua cầu.  Các con trai đi tù.  Các con gái gãy gánh…

Mười năm… đời hiu quạnh.  Cũng tưởng chỉ mười năm!  Chuông Chùa cứ boong boong.  Chuông Nhà Thờ lạnh ngắt!

Mười năm… biển nước mắt chập chờn cánh buồm xa… Một mười năm trôi qua.  Hai mười năm trôi qua.  Ba mười năm trôi qua.  Bốn mười năm trôi qua…

Trần Vấn Lệ

muoinam

Mười năm cứ mỗi mười năm
Thời gian qua cửa như nằm chiêm bao
Mười năm môi má mận đào
Xa tầm tay với tình đau lâu rồi
 
Mười năm đắng chén ly bôi
Người qua trăm khổ chưa thôi nhớ người
Tình theo vận nước nổi trôi
Tháng tư gãy cánh đến hồi lưu vong
 
Mười năm kế đếm long đong
Nước non ngàn dặm tang bồng chí trai
Nửa lo nước, nửa sinh nhai
Nửa hồn di tản, nửa hoài cố hương
 
Mười năm đau xót người thương
Cha thành thiên cổ Mẹ nươn bóng già
Dân lành đói khổ kêu ca
Gái đem "khuyến mãi" chồng xa bán mình
 
Mười năm "mãi quốc cầu vinh"
Rừng còi biển chết môi sinh giết người
Nhà nước dâng biển hiến đồi
Tinh thần dân tộc lâu rồi bỏ quên
 
Mười lăm bốn lượt buồn tênh
Gương soi trắng tóc chông chênh lối về
Tình nhà nợ nước nhiêu khê
Lính già còn mấy mà mê mải chờ
 
Mười năm viết vạn bài thơ
Chưa vơi nỗi nhớ càng ngơ ngẩn sầu
Giá mà còn có kiếp sau
Chẳng thèm gãy súng thà vào thiên thu
 
Phạm Tương Như Tặng Thầy TVL 06/08/2017
*Cảm tác thơ Trần Vấn Lệ cùng tựa Mười Năm

 

 

Category: Thơ

Bài mới nhất

Who's Online

We have 91 guests and no members online

Visitor Counter