Trả Lại Trăng Sao

User Rating: 1 / 5

Star ActiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

       Tưởng rằng kể chuyện bằng thơ. Ai dè lặng lẽ ngu ngơ sớm chiều. Nói thôi sao lại buồn hiu, góp lời thêm tiếng sợ nhiều thị phi. Nhìn cây cây lá đê mê ! Nghe con chim hát lời thề trăm năm. Chim buồn tung cánh biệt tăm. Nghe sâu gậm lá con tằm ăn dâu. Đường mây chẳng biết về đâu, uỗn công ngọn núi bạc đầu đợi trông, núi cao buốt giá mùa đông, mặt trời bạc bẽo lạnh lùng bỏ đi như em bỏ thuở xuân thì, bỏ luôn hết thảy những gì ngày xưa, một thời hai đứa chung mưa, chung chiều bát phố, sớm trưa đón chờ. Nhiều khi chung cả giấc mơ. Ép khô hoa lá vào thơ hẹn hò.

 
 
 
         Bên này sông chẳng gọi đò, bên kia đâu có ai chờ đợi anh. Cây dù cũng bạc màu xanh, chiếc xe đạp cũ bung vành nhớ ai? Hương tóc như thể còn đây, khu vườn hoa trái chứa đầy hương môi. Vậy mà đường đã rẽ đôi, vậy mà tình đã xa xôi muôn trùng. Nhạc lời ai hát tình chung mà sao rưng rức cả khung trời buồn. Người ta vui dạo phố phường, riêng mình nhốt mộng người thương năm nào. Vầng trăng tròn khuyết hư hao, bao mùa nhung nhớ làm đau buốt lòng, ngàn sao chìm đáy nước sông- hàng cây, ghế đá làm buồn công viên. Hạt mưa lất phất ngoài hiên, ai che nón lá làm nghiêng hướng đời. Màu tà áo thả chơi vơi, đôi tà áo trắng nhớ thời chớm yêu. Hàng cây bóng đổ liêu xiêu, lá vàng rụng nỗi cô liêu xuống đường. Kết chùm kỷ niệm mùa thương lên cành phượng đỏ sân trường, phố xưa, tiếng ve hát khúc tình sầu, râm rang gốc phố nghe đau lối về. Bướm đàn nhớ những hẹn thề, lượn quanh hoa trắng say mê nhụy vàng. Con ong hút mật huỳnh- đàn, cành hoa tươi thắm điễm trang dáng chiều
 
          Dòng sông rộng chỡ buồn hiu, thả muôn lượn nhớ theo chiều nước trôi. Điếu thuốc cháy đắng bờ môi, nghe trăm cọc nhọn chẻ đời ly tan- lá me rơi lệ hàng hàng, nỗi lòng anh rụng ngổn ngang phiến tình, phiến nào cắt thấu tâm linh, phiến nào nhưng nhức nỗi mình nỗi em? Ai làm thổn thức màng đêm để cơn gió nhẹ chạm rèm song thưa. Mù sương gối mộng canh khuya, nghe giun dế hát lời chia ly buồn. Ôm đàn khãi khúc mưa tuôn, nghe môi son phấn tím hồn ăn năn, nụ hôn đắm đuối ngực trần, chỗ thơm ngây ngất gối chăn tơi bời, chỗ làm tiếng thở hụt hơi, mặt đất lắng đọng, mặt trời nhỏ nhoi. Vui mắt liếc, rộn tiếng cười, vòng tay nồng ấm bồi hồi nhớ nhau.
          Tình yêu trả lại trăng sao. Áo em hư ảo cởi trao mây ngàn.
 
 
         Sáng ra nhìn cuối vuông sân, thèm chùm hoa cải thêu vàng áo em. Đưa tay dụi mắt ngó xem, thấy trong gió bụi nhiều bon chen đời. Tâm tình gậm nhấm đơn côi, lạc nơi đất khách thấy trời quá xa. Chiều rơi gió đuổi nắng tà, đèn đường cố níu phôi pha cuối trời
       Trăng treo chót vót ngọn đồi- đồi ngàn năm nữa đơn côi bóng hình. Bổng dưng thấy đá là mình, một trăm năm nữa lặng thinh lót đường, nghe mình với đá sầu vương, xôn xao ký ức bước chân ai về?
          Dựng lều thơ giữa trời quê, gom bao chữ nghĩa dệt đề tài em.
 
 

 

 Phạm Tương Như

 

Feb.  20  2012
 
 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 61 guests and no members online

Visitor Counter