Gió Ngất

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

(riêng tặng Th. Hiền.)

            Thành phố Houston  nằm ở miền nam nước Mỹ, nên ít khi trầm mình trong tuyết lạnh hoặc nhiệt độ xuống dưới điểm đông đá. Vậy mà sáng nay, đúng vào ngày Tết Việt Nam, các khu học chánh đều có lệnh đóng cửa trường trọn ngày. Các đài radio và truyền hình đều khuyên dân chúng không nên lái xe ngoài xa lộ trừ khi thật cần thiết. Sở của Thư cũng gọi báo cho tất cả nhân viên không nên đến sở hôm nay. Suốt đêm qua, cả thành phố và lòng Thư trải nghiệm những hồi giông bão. Nhất là lúc gần sáng, gió từ phương bắc thổi tạt vô cửa sổ, cánh én nhà và những cây sồi ngoài sân sau tạo ra những âm thanh sắc bén, có khi ma quái như tiếng hú vọng âm từ sâu thẩm ngậm ngùi và chồng chất, xô đẩy núi cô đơn của đời nàng thành rừng thác loạn. Hình như gió bão vừa trải qua nhiều bất trắc nên hóa ra điên dại, muốn nuốt chửng cả đại ngàn và tiêu diệt hết nhân sinh bằng cái lạnh buốt xương da.

alt

            Sáng ra trời dịu bớt những cơn mưa, khung âm u vẫn quấn nguyên màu tang chế, cái lạnh thấu xương như chực làm đông mạch máu còn luân lưu bao trắc trở tình trường. Giấc mơ của Thư bắt đầu tuôn theo những cành lá nhớ đã bầm giập vì trận bão lòng, những chùm nước đông  đá làm trĩu nặng cây cành đang chờ định mệnh đưa gió qua cho đời gãy đổ. Thư với tay lấy tập thơ của Hiền tặng nàng hồi mùa Thu năm trước. Tập thơ như những dòng nhật ký lưu bút ngày xanh hay quyển quan tài tình buồn, luôn là tri kỷ tri âm những khi Thư mang nhiều tâm sự. Thơ như lưỡi gươm chém ngọt nỗi lòng, nửa như ngọn đèn leo lét rưng rưng lệ cố nhân. Thơ của Hiền có khả năng làm cơn buồn càng buồn hơn, nỗi đau trở thành nhức nhối, đắng cay trở thành điên mê, men chữ làm hồn Thư ngất say, bơi ngược dòng kỷ vãng… Bỗng dưng bốn câu thơ của Hiền từ nhiều thập niên trước quay về gõ cửa lòng Thư, thơ của mùa quá khứ, khi Hiền là phi công một thời chinh chiến và Thư thật bé nhỏ trong màu áo trắng Trưng Vương, khi Thư theo Hiền từ Sài Gòn bay ra Huế và có dịp ngồi nơi phòng lái, ngắm bầu trời trong xanh có những chùm hoa mây trắng, Thư nhớ như in ánh mắt trìu mến pha chút đam mê của Hiền khi chàng ngồi nơi ghế lái, xoay người nhìn Thư thật lâu, mỉm cười và trao nàng mấy câu thơ viết trên bao thuốc lá…. (Nguyệt lão ơi! Có phải là thơ tình?)

“Anh đưa em lên tận đỉnh trời đông . Em hãy hái những chùm hoa mây trắng. Em đưa anh về lại vườn xuân hồng. Để anh ngắm hoa lòng em ươm nắng….”

          Hiền ơi! Anh trao em chút tình gầy, gió làm bay bổng bám đầy hồn em… và hình như

           Có cơn gió ngất tràn vào khung phòng. Tiếng máy tiếng lòng ùa qua cõi gió, tim anh tim em loạn nhịp chân không, trời xanh mây trắng mênh mông bến nhớ.

         Phi vụ của Hiền về lại Sài gòn lúc trời chiều đẹp tuyệt vời với ráng hồng vắt đỉnh mây xa, những cánh chim ẩn hiện theo mây bay tìm gió lạ và lòng Thư cũng chập chờn sải cánh giữa tình yêu và tình huynh muội Thư – Hiền! Từ phòng lái Thư ngắm biển nắng hoàng hôn vàng vọt phủ trùm màu xanh biển nước mặn bao la, hàng hàng hoa biển trắng thành những luống kỳ hoa dã thảo. Bây giờ Thư mới hiểu những gì Hiền từng say mê kể lại cảm giác của người phi công cất cánh bay vào bình minh và hạ cánh đáp xuống phi đạo hoàng hôn… Nếu không có dịp thả hồn bay theo nắng gió từ phòng lái phi cơ thì làm sao Thư hiểu được tâm tình người phi công, tưởng chừng là sắt thép bay vào lửa đạn, lại lãng mạn đa tình khi bên cạnh người yêu.

           Chiếc phi cơ khổng lồ vừa  tắt máy ở bãi đậu, bóng nắng  đang chập chờn giữa cơn thức ngủ bên bờ tối của bóng đêm. Thư cũng bước thấp bước cao, chân vừa chạm đất như người mộng du từ khoảng không gian bát ngát về lại miền đất hứa, tim lòng chứa chật cảm xúc nửa hoang man, nửa ngây ngất mộng đời! Hiền chở Thư  đến câu lạc bộ Mây Bốn Phương ăn cơm tối. Bữa cơm qua mau vì Hiền thấy Thư thấm mệt, chàng tỏ vẻ lo lắng và chậm những giọt mồ hôi  trên trán nàng. Những cử chỉ tầm thường hôm qua nay bỗng hóa ra tình tứ lạ thường. Thư hơi choáng váng nên Hiền đưa nàng về cư xá trong Tân Sơn Nhất, tạm nghỉ trước khi về lại nhà.

             Hình như Thư thiếp ngủ, giấc mơ chợt ùa đến như những tầng mây đang vây phủ thân tàu. Thư cố nhìn để biết rằng mây có những bờ vực thẳm, những áng mây màu áo trắng học trò đang lướt qua phòng lái, đập vào thân tàu rào rào những tiếng mưa. Cánh sắt xé rách những áng mây cho tà áo học trò cởi bỏ vùng trinh nguyên trong trắng. Thư cảm như cơn bão lốc vừa ùa tới trên da thịt, những cánh bướm đêm màu áo bay phi công đậu khắp người nàng, tiếng vỗ cánh của loài bướm tạo chấn động ù ù như tiếng máy phi cơ. Thư cố giẫy giụa nhưng những đài hoa tươm mật ngát hương từ tim nàng ứa ra làm tê dại tứ chi. Thư muốn la lên như lời gọi khan, nhưng tiếng nàng trở thành tiếng gió bay qua những đồi non và rừng cây đang rì rào âm điệu lá ru. Những chùm gai góc mọc tua tủa cảm xúc quanh đóa hoa mềm tuyệt đẹp màu đỉnh tuyết… Rồi Thư như chợt bừng tỉnh giấc, gót chân trần lướt bay vào “động hoa vàng“, những đóa hoa vàng rực rỡ như đèn màu vũ trường Sài gòn thắp sáng. Hiền với trăm đôi cánh bướm đêm màu áo bay phi  công vừa đáp xuồng sân nhà, đập cánh gõ cửa nhà Thư  bằng những chấn động của tiếng máy phi cơ đang rung mình cất cánh….

“Hoa thả mù phấn hương. Ngất say đời bướm dại. Đã qua mùa tiếc thương. Bướm hoa gầy cánh gãy…”

          Trời ơi! Thuở đó nào em có biết gì! Em đâu biết những câu thơ là định mệnh của mai sau, của giấc mơ tan vỡ, của giông bão tơi bời. Có phải cuộc đời kết bằng chuỗi lòng nuối tiếc hay thời gian là xích sắt giăng bắt thương đau! Những câu thơ đơn sơ đã tạo ra ước mơ hư ảo và hình như cũng mang đi nét hồn nhiên tuổi học trò. Màu áo trắng đã phớt hồng màu môi má, tóc vô ưu cũng óng lụa nắng vàng! Nếu anh bảo đời kết bằng định mệnh thì định mệnh quá khắt khe với người con gái như em phải không anh? Hình như ai đó bảo nhà thơ còn là nhà tiên tri và anh ơi, em tin điều đó. Nếu không thì đâu có sức mạnh nào chia cách được tình yêu! Ôi! Câu thơ  như chữ bùa thiêng yễm của một thời nước mất nhà tan, gia đình chia cách, tình yêu ly tán…. Bốn câu thơ như lời thiên sứ phán quyết định mệnh tình yêu, nên em phải trải nghiệm một phần đời khắc nghiệt toàn mưa nắng bão giông và nghịch cảnh.

          Cuốn phim đời quay chậm như dòng sông tình buồn lững lờ trôi qua ngày tháng cũ cho lòng Thư nhầy nhụa từng cơn thổn thức. Mấy ngọn gió lẻ cố đóng băng vết tích thời gian đang đùn quanh trí nhớ Thư, cuốn kén đơn côi cho tê tái nỗi lòng. Tuổi trẻ, thời học trò của Thư chưa đủ chín muồi mộng mỵ để thành trái cấm. Giấc mơ và hoài bão chưa đủ lớn để làm hành trang vào đời. Thời đó Thư cũng chỉ mới tuổi trăng rằm, chờ tròn trăng mười sáu. Màu trăng vừa đủ sáng phiêu lưu khung trời bao la tình ái. Thư là cô học trò Trưng Vương, áo trắng còn in hằn nếp nhăn, niềm vui, nỗi buồn chợt đến chợt đi như mưa nắng Sài gòn. Nhà Thư ở gần Bến Bạch Đằng và Bố Thư là Sĩ quan Hải quân của những mùa biển động. Bố thường ra khơi theo giấc mộng hải hồ. Những ngày trở về của Bố cũng nhộn nhịp bạn bè, thù tạc đệ huynh, vui chơi thơ văn, đàn hát thâu đêm suốt sáng. Những ngày vắng Bố, Mẹ phải vất vả lo cho đám con mười đứa cái ăn, cái mặc và đến trường như những người vợ lính trung lưu khác. Ai cũng ngạc nhiên vì sự giỏi giắn lo trong lo ngoài của Mẹ, lại càng ngạc nhiên vì tài tiếp đãi bạn bè, nấu ăn rất ngon và trang điểm kiểu cách, đặc biệt là giọng hát thật truyền cảm của Mẹ làm mọi người ái mộ. Mẹ thật vui tươi và quí trọng thời khắc có Bố bên cạnh, nên bạn bè của bố cảm thấy thoải mái vui chơi cùng gia đình Thư. Hình như tính nghệ sĩ cũng là chất keo sơn gắn bó hai tâm hồn.

         Anh Hậu của Thư xuất thân là niên đệ Thiếu sinh quân của anh Hiền. Thật lòng thì Thư không biết rõ anh Hiền đến nhà chơi với Bố vì tình nghệ sĩ hay với anh Hậu vì tình niên đệ  chung trường. Càng ngạc nhiên hơn khi anh Hiền là chàng phi công duy nhất trong đám đông văn nghệ sĩ Hải quân và xem chừng mọi người, kể cả Mẹ, rất mến mộ tài đức của Hiền. Anh còn là thầy không lương của mấy chị em Thư và hình như môn nào anh cũng giỏi. Anh lý giải trơn tru mọi thắc mắc bài vở từ Tiểu học đến Trung học nên Thư  vô cùng mến mộ.  Hiền ru hồn Thư bằng những bài hát  thơ của riêng anh. Những đỉnh đau gai nhọn của chiến tranh, những mù lòa của bom đạn, những phận người hẩm hiu, những vành khăn tang quấn trắng quê hương…. trong thơ anh làm hồn Thư rã mục… Biết Thư đam mê ca hát và trình diễn văn nghệ học đường, nên Hiền đánh đàn, chỉ bảo nhịp điệu, luyện giọng cũng như cung cách trình diễn cho Thư.

          Tháng tư định mệnh đưa Bố xa xứ và gia đình Thư về vùng kinh tế mới. Một vùng kinh tế trống trơn, chỉ có màn trời chiếu đất, nước biển làm ruộng muối và những mùa gió ngất, dân Bạc Liêu gọi là Gió Nam, những ngọn gió lạnh đến thắt lòng và làm thiếu phụ “dạ cổ hoài lang” Rồi Thư đi lấy chồng khi những đường bay chỉ còn trong ảo giác, chuyến sang ngang như bổn phận người chị cả làm sạch lối đi cho bước tiến những cô em. Định mệnh khắt khe cột Thư vào cuộc tình không tim óc. Hành trình đời là chiếc xuồng sắp đắm chìm, sự chịu đựng đã trở thành nước mắt thâu đêm và đứa con trai  là niềm hy vọng cuối. Thư trở lại Sài gòn khi đôi chân không còn bến đợi và chứng kiến sự hèn hạ của tình người nơi vùng đất thường thiếu bóng văn minh, đói ăn thường xuyên, đàn bà bị đánh đập vô cớ. Sài gòn người người đói khát, Sàigòn tất tả ngược xuôi, Sài gòn chợ trời bán luôn hy vọng, Sài gòn cột đèn muốn đi xuyên biển… Và Thư thất lạc qua lại căn nhà mình có tên cướp mới. Thư tạm trú nơi căn nhà bỏ hoang không cửa nẻo với cái dao nhọn gối đầu hằng đêm, đứa con trai hay đau yếu khiến đời thêm bầm giập… Thư đang từ đáy vực bỗng bị rớt xuống âm u khi nàng mưu sinh bằng cách bán cháo ở chợ Cầu Ông Lãnh, Thư quen mặt người đàn ông tật nguyền, mất cả hai chân, lem luốc dơ bẩn, bò trên bùn hôi mùi cá chợ đến mua thức ăn, Thư tội nghiệp nên cho thêm rau, thêm cá… Không ngờ nhan sắc xinh đẹp và nét duyên dáng của Thư, cộng với lòng hảo tâm mới đủ cho chàng hành khất mang đầy thương tích chiến tranh ngỏ lời cầu hôn. Thư khóc sướt mướt, dọn gánh bán bưng, nghe đau buốt cơn gió ngất quất ngược hồn mình. Thư tủi phận làm người, mấy đêm trằn trọc không ngủ được. Bố ơi! Không lẽ đời con tàn tệ đến thế này sao? Hiền ơi! Anh ở đâu có biết đời em khốn khó?

           Ánh đèn trong phòng ngủ của Thư vụt tắt, tập thơ của Hiền ướt thêm nước mắt cô đơn. Thư tung chăn, phủ lên người thêm một làn áo ngủ, khoác áo lạnh dầy và bước ra khỏi nhà. Ngọn gió ngất làm hàng nước mắt Thư rụng xuống như những phiến lá mồ côi lìa cành, biết bao giờ tìm lại nhánh cây xưa? Thư mở máy xe, tiếng máy rú lên như tiếng phi cơ chờ cất cánh. Hình ảnh Hiền ngồi trên ghế lái, nghiêng qua, mỉm cười, trao nàng những câu thơ viết trên bao thuốc lá như vừa xảy ra hôm qua. Thư chạy thật chậm trên xa lộ trơn trợt vì có nước đóng băng, mấy chiếc xe phía trước cũng đang bò qua overpass, có chiếc đang nằm cấn vào  thành cầu… Hiền ơi! Hiền ơi! Bốn câu thơ! Bốn trăm câu thơ! Bốn ngàn bài thơ… cho hồn em rách nát! Câu nào cho anh? Câu nào cho em? Sao những bài thơ không trọn vẹn lời thề? Mà sao Hiền không thề khi chúng mình cùng ngắm trăng nghiêng? Hở anh? Hở anh?

            Thư gõ cửa phòng làm việc của Hiền. Cửa mở. Cơn gió ngất ùa vào làm hai người tái mặt. Những hạt nước li ti đông đá trên áo khoác của Thư long lanh như những hạt ngọc chợt rớt xuống vùng đam mê. Cái lạnh được cởi ra cho hơi ấm lùa vào. Lớp áo ngủ che mỏng một thời vụng dại còn thơm ngát hương yêu, những nút khuy khép mở của thời thiếu ngủ cũng chỉ cài hờ mộng mỵ….. Thư ơi! Hiền ơi! Phi cơ đang chờ ở đầu phi đạo, tiếng máy rú lên, cả thân tàu run rẩy, trườn lên đường băng, xé gió bay vào bình minh… những áng mây màu áo học trò thả bay theo làn tóc, mùi tóc mùi áo như mùi trầm hương từ khung rêu quá khứ phủ lấy hai người…. Mặt trăng luôn tròn đầy chỉ tại người nhìn từ góc cạnh thế thôi! Tim em và tình anh vẫn thế! Bỗng dưng phòng Hiền như vừa mất điện… Bóng đêm ùa vào, thịt da mọc những chùm cảm xúc, hằng ngàn cánh bướm đêm màu áo bay phi công đang cựa mình, cùng vỗ cánh tạo thành cơn chấn động xôn xao, cùng hạ cánh hoàng hôn xuống thung lũng tình yêu, nơi loài hoa trắng màu đỉnh tuyết đang tươm mật đợi chờ… Cơn gió ngất chợt đến như ngọn cuồng phong, xô ngả những bờ tường định mệnh, bướm hoa thêm một lần giao bôi, tình yêu vỗ cánh áo mây, bay qua khung trời kỷ niệm…

 
Phạm Tương Như

13 /08 /2014

 

 

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 68 guests and no members online

Visitor Counter