Gió và Lá

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 
 
Gió ru lá ngủ trên cành  đong đưa sương lạnh, ngậm vành trăng khuya
Trời mới chớm sang Xuân, những phiến lá xanh nõn nà da thiếu nữ, đang say sưa hớp từng ngụm trăng non. Đêm rất dài, gió rất nhẹ, lá lắt lay thì thầm lời tình tự ướt đẫm hơi sương. Ta thắp trên môi em ngọn tình nóng bỏng, màu hồng đậm những đài hoa mới trổ hương Xuân, phấn hoa thoảng đâu đây mùi thơm nhụy mới. Lớp áo mỏng thêu dệt lưới tình, để hở khoảng trống nơi đôi vai huệ trắng, hai cỗ chân buông gót gió lả lơi, phơi trần sức sống, mười ngón chân son trang điểm rung trên dấu hài. Chừng như em cố tình đánh thức, cơn mộng mị trong ta khát thèm nhục thể. Hãy nói đi em, lời nồng nàn thức ngủ biếc màu phiến lá xanh, thoi thóp thở vào đêm khuya, những sợi gió cựa mình cột chùm bao nỗi nhớ, những phiến lá du dương đang trườn mình
hứng cơn gió lạ, chờ hạt lệ sương rưng rưng khóc gọi tên người.
Ta nhen nhúm nơi má em hơi ấm hương nồng, của buổi chiều chưa tắt nắng, nụ hôn vội vã như hơi gió chợt đến chợt đi, sao rã rượi lòng ta, lời từ giã nghịch lý với ánh mắt nhìn nhau thật nồng nàn tình tự, ngầm trao nhau lời ước hẹn. Thời gian quá ngắn ngủi, không đủ cho ta vẽ một chân dung tình yêu, cũng không đủ cho lời thơ hóa thành nhạc khúc, rung trên phím đàn, và em buông cảm xúc theo từng câu hát, thả lơi đôi tay, vạt áo đong đưa dáng liễu, đu mình nghiêng theo triền gió.
Những áng mây bay phiêu lãng trên nền xanh giả tạo của không gian, chưa kịp xếp cánh đã phải chuyển mình tan theo hướng gió. Gió! Gió! Gió!  Tình còn đó hay đã bay theo cơn gió loạn, vì nghịch cảnh, mùa chợt thay mùa, lá cũng đổi xiêm y. Ta còn đây giấc mơ phía bên kia bờ định mệnh. Thứ định mệnh gió hắt hiu ru ngủ lá ngàn, bờ gió chắn những chia xa từ trùng trùng duyên khởi, hơi thở em ũ thơm làm say ngất môi ta. Những cơn gió mê hoặc đang thì thầm, hòa cùng âm vọng của hơi thở, lời rên siết thiết tha, điên mê của lá như tim ta loạn nhịp. Ta đã tan biến vào em bằng trận bão giông, ta cố gọi tên em như chưa từng tuyệt vọng, ta cắn vào da thịt em những vết cắn của loài sâu màu da lá xanh, đã gậm mòn viền nâu phiến lá. Lá sẽ chín vàng, lá sẽ theo gió bay xa, bỏ lại vết xước thân thương những tháng ngày, cành là của lá, cuống lá đong đưa, phiến lá ngửa mặt uống trăng, từng đêm treo giấc ngủ trên cành.
Em cố  rót nhẹ vào tai ta tiếng yêu và lời nhớ. Ta khẽ đánh thức nơi má em hồng một nụ tình mật ngọt, ngọt như màu son môi em cười làm tươi vui khu vườn tình ái. Con bướm nào nương theo nắng gió tìm hoa! Con ong nào miệt mài hút nhụy! Có phải đó là tình yêu! Làm sao ta quên được em! ” Ta ôm bóng đêm, đêm làm mặt lạ, đêm cháy lửa đen...” và ta thức ngủ, lắng nghe đêm đen cuộn tròn chăn gối, mùi tóc hôm nào còn ủ ngát hương đêm. Gió vẫn khảy đàn, những điệp khúc phổ lời thơ của lá. Lá vẫn lao xao say ngất, chao nghiêng theo từng nhịp điệu vi vu gió ngàn giao hưởng.
Gió thì thầm với lá, lá oằn mình lao xao, đêm mặn nồng tình tự, nụ hôn đầu cho nhau!
 
 
Phạm Tương Như
 04/04/2015

 

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 74 guests and no members online

Visitor Counter