Đọc Thơ Phạm Tương Như

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

Vừa được anh Phạm Tương Như tặng cho tập thơ “Vết Trăng Trên Cỏ” gồm 270 trang thơ và nhiều phụ bản nghệ thuật. Có thể nói, nếu nhìn lướt qua lần đầu như cung cách đọc cách loại sách chánh trị hay tham khảo bằng cách… lần lượt đọc lời tựa và kết luận cùng mục lục để đoán biết tác giả quyển sách muốn nói gì… thì điều nầy không thể áp dụng cho PTN được.

Vì sao?

Vì, nếu đọc như vậy, Quý bạn sẽ chỉ thấy PTN nói về Tình và Em là đối tượng mà thôi. Tất cả là Tình, Tình, và Tình.

Chính vì vậy bắt buộc tôi phải đọc từ đầu, đọc kỹ hơn để từ đó khám phá ra rằng, dù PTN nói về Tình. Là một người lính chiến VNCH, lấy không gian làm bạn, sống với mây ngàn và bốn phương từ thuở thanh niên cho đến ngày tan hàng xẻ nghé, PTN đã cho ra bảy đứa con tinh thần, một, khi còn ở Việt Nam, và sáu, trong suốt hơn 40 năm sống quê người. Nói như vậy để chúng ta thấy được sức bật của PTN, thấy được hồn thơ lai láng trong hàng ngàn câu thơ Tình… mà chưa thấy anh lập lại lần thứ hai.

Vậy, xin thử xét xem Tình trong thơ PTN là Tình gì?

VetTrangTrenCo

Trong dân gian, người ta thường nói “thất tình” tức là hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục; còn thơ PTN cũng nhắc đến bảy thứ Tình, nhưng mà là: Tình quê – Tình bạn bè-đồng đội – Tình yêu học trò – Tình yêu nam nữ - Tình nghĩa phu thê – Tình đối với thế hệ trẻ - và sau cùng Tình yêu quê hương.

Và, Vết Trăng Trên Cỏ cho chúng ta thấy phảng phất đâu đó bảy thứ Tình trên qua những lời nhắn gửi đến Em, nói với Em, suy nghĩ về Em. Nhưng Em đó là Tình thể hiện qua nhiều trạng thái khác nhau cũng như PTN đã gửi gấm cái Tình của mình về nhiều đối tượng từ vật chất, con người đến nhiều đối tượng trừu tượng khác nữa.

Tất cả đều là Em của Phạm Tương Như.

Nói về Tình Quê. Trong bài Cõi Sông (trang 54), chàng chiến sĩ Không quân không quên giới thiệu quê mình bằng:

Tôi sinh ra giữa hai giòng sông cái
Lòng Cổ Chiên nối mạch nước Hàm Luông
Đất cù lao xanh ngát những cánh đồng
Ruộng rẩy bao quanh xóm vườn cây trái

Hay rạo rực hơn nữa khi bóng chiều hoàng hôn tỏa rộng trên mảnh đất tạm dung:

Nước gương soi tuổi hoàng hôn
Thấy ta khuất bóng trăng vàng tuổi thơ
(Vớt trăng kỷ niệm, trang 239)

Nhưng khi nói về Tình bạn bè-đồng đội, PTN luôn nhớ chất Lính trong người:

Hai đứa chia con chim nướng
Cưa đôi xị đế đưa cay
Ngày mai có là không tưởng
Coi như rượu tiễn chiều nay
(Chiều qua phà Mỹ Thuận trang 178)

Hoặc:

Mở máy xe thấy còn dư ba chỗ, nhớ bạn bè ở rừng núi chiến tranh.

MTT

Bây giờ chúng ta bước sang Tình yêu thuở học trò của PTN với… mưa học trò, phố Vĩnh Long, mưa bay lất phất ướt lòng người yêu. Làm thơ như vậy, biết như vậy. Mà tại sao PTN không lấy dù che cho Em? Để rồi thơ thẩn… Mà cứ mưa rả rích, giọt đăm chiêu. Áo em trăng quá những chiều đón đưa…

Và cuối cùng, chàng “giặc lái máy bay” (trong ngoặc kép) của chúng ta lại tiếp tục… Vĩnh Long gọi nhau bằng người yêu, nơi cổng trường đợi em buổi chiều.

Thật là trớt quớt!

Tuy nhiên, trong Tình yêu nam nữ, PTN thể hiện một phong cách khác, chân thật hơn, có lẽ vì… bị nhiều lần Tình phụ chăng? Có lẽ đúng như vậy, vì tôi thấy… Rượu cay tôi uống một mình, môi khô, hồn lỡ giọng tình gọi khan. Gọi một mình, tội nghiệp thật.

Để rồi, tối về nhà:

Sáng mơ em trở thành hoa
Còn anh hóa bướm sang nhà em chơi
Hoa xinh hương sắc gọi mời
Bướm nương nắng gió ghẹo chơi vườn tình

Yêu như vậy thụ động quá! Có lẽ thi sĩ nhà ta vì nhát gái cho nên chỉ biết làm thơ than thở với trăng sao mà thôi. Dở ẹt!

Nhưng khi qua Tình nghĩa vợ chồng, anh nghĩ và diễn đạt khác hẳn, vì nơi đây, tình yêu chơn chất làm cho thi tứ của anh lính không quân làm thơ như… nói, như viết văn: mỗi lần em quay lưng là giòng thơ dang dở, là anh nhớ vô cùng, là thơ chờ thi tứ.

Hay, dáng em mỗi lần nhìn là một bài thơ tình, bài thơ không có chữ càng đọc càng mới tinh. Tôi tin tưởng PTN nói đúng, sau hơn 40 năm, PTN nhìn Em… cũng còn mới tinh!!!

Quý bạn đã lướt qua năm thứ Tình của PTN. Bậy giờ tôi muốn chia xẻ với Quý bạn hai thứ Tình còn lại của PTN mà tôi tâm đắc nhứt. Đó là Tình đối với thế hệ trẻ và Tình yêu quê hương của tác giả Vết Trăng Trên Cỏ.

Chupchung

Anh nhắn nhủ tuổi trẻ Việt Nam bằng những lời lẽ hết sức cương quyết, thể hiện cái Tâm của một người con Việt đối với đất nước khi đến tuổi xế chiều, chuyển đạt tâm tư về cho thế hệ em cháu như:

Ta đốt ngọn tim lời thề tâm huyết
Vì nước quên mình nối gót tiền nhân
Thành giúp dân gian: anh thư, hào kiệt
Tuổi trẻ Việt Nam, gọi thức lên đường
(Gọi thức đêm Noel, trang 99)

Và các Em phải… Áp bức bất công tình người đổ nát. Tuổi trẻ ơi! Mong kịp lúc lên đường.

Sau cùng, với Tình yêu quê hương, Tình Nước, thi nhân Văn bút Nam Hoa Kỳ của chúng ta gặm nhấm niềm đau mất nước, xuống tinh thần khi cảm thấy mình bất lực trước vận nước nổi trôi, than van rằng… chiều tàn vẳng tiếng chim kêu, tha phương nhớ nước chín chiều ruột đau.

Nhưng niềm đau tiêu cực đó đã được đánh tan ngay sau đó, để rồi khi hồn nước đã khơi dậy trong lòng người lính Việt Nam Cộng Hòa Phạm Tương Như. Bốn câu thơ dưới đây như là một xác tín của tác giả với Nước Non rằng:

Toàn vẹn biên cương niềm kiêu hãnh
Lịch sử ngàn năm giữ nước nhà
Hải đảo sóng xô cơn ấm lạnh
Vang vang pháo lệnh “Ngụy Văn Thà”

Tóm tại, đọc thơ Pham Tương Như, ta chỉ thấy một tấm lòng đôn hậu, chí tình với trái tim nồng nàn, lãng mạn của PTN đã tặng cho đời những vần thơ ngọt ngào… như lời văn bút Nguyễn Mạnh An Dân.

Hoặc, ngoài thân phận lưu vong, Anh luôn luôn mang trong tim nhịp thở Việt Nam mà văn hữu Túy Hà, đương kim Chủ tịch Văn bút Nam Hoa Kỳ nhận xét.

trangco

Thưa Quý bạn,

Đọc tựa đề tập thơ “Vết Trăng Trên Cỏ”, sau khi lượt qua tất cả nội dung thơ lẫn phụ bản, cá nhân tôi xin thú thật cũng chưa nhìn ra được ý nghĩa của PTN về đề tựa nầy cho đến khi đọc bài thơ Vết trăng trên cỏ ở trang 235.
Tôi thấy được người lính bộ binh hái hoa sim rừng về tặng Em, Người lính hải quân mang hoa “sóng biển” để tặng người yêu. Còn người lính tàu bay PTN thì… nhẹ tay cài một đóa hoa trăng lên mái tóc buông dài tỏa hương nguyệt quế… Để rồi, “vết trăng trên cỏ tần ngần, như say để tỉnh, như gần để xa”.

Nói thì nói vậy! Chứ thật sự, với tôi vết trăng trên mặt nước thì còn thấy và hiểu được. Còn hình ảnh vết trăng trên cỏ thì không sao hiểu nổi hay “Vết cỏ đêm trăng anh vẫn nhớ đời” như lời kết bài thơ của PTN thì, “Giời ạ!” chỉ có Trời và tác giả hiểu mà thôi!.

Tối hôm qua (5/12/2015), bước ra sân cỏ nhìn trăng muộn 24 tháng 11 âm lịch, tôi cũng chẳng thấy thêm được gì!!!

Thôi thì cũng phải đành xem… Vết Trăng trên Cỏ… chính là Phạm Tương Như

 

Mai Thanh Truyết
Văn bút Nam Hoa Kỳ
Houston, 12/2015

 

 

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 75 guests and no members online

Visitor Counter